Ngày đông tản mạn về hội chứng thi cử của mình

Từ ngày mình lên đại học, đi thi đã trở thành một nỗi ám ảnh không hề nhỏ bé với mình…

Tại vì mình lười học. Chỉ có thế. Đến lúc thi không biết gì nên rất hoang mang. Thế mà bằng sức mạnh kì diệu nào đó mình vẫn vượt qua được, chưa bao giờ đến nỗi rất tệ. Khoảng thời gian trước thi bao giờ cũng tệ nhất, vì lo lắng thường xuyên bủa vây mình. Mình nhớ thi cuối kì học kì 1 năm nhất, mình đã trằn trọc không ngủ được. Lần đầu tiên trong đời đi thi mà căng thẳng như thế. Nhưng đấy chỉ là phần ở nhà thôi. Lúc đi thi mình rất bình tĩnh, hạn chế để mọi người ảnh hưởng đến mình. Làm bài bằng 100% IQ mình có và bất cứ kiến thức nào mình có thể gợi lại, vừa khoanh vừa cầu thầm thần may mắn phù hộ. Dùng 200% trực giác mình có thể huy động nữa. Ngồi trong phòng thi, làm bài thi có lẽ là giây phút mình tập trung nhất, thoải mái nhất trong mỗi kì thi. Nếu thi chỉ có thế thì ngày nào mình thi cũng được hếttt. Thế nhưng ngoài phần đầu thì còn có phần sau thi. Phần mình thường phải chạy thật nhanh về phòng để khỏi nghe bạn bè bàn bài và để cảm giác ăn năn hối hận ăn mòn mình, rồi trấn an mình, rồi động viên mình, và tự nhủ kết quả thế nào cũng kệ, mình thi xong rồi! Rồi mình sẽ tự thưởng cho mình một cái gì đấy. Mình thích được thưởng.

Thi cử thì chỉ có thế thôi, đáng sợ hơn là sau đấy , mình nhanh chóng quên béng mất những hứa hẹn về sự chăm chỉ và ngựa quen lối cũ với những lười biếng thoải mái quen thuộc.

Một vòng lặp mới lại bắt đầu.

Đăng bởi manhinchan

Là nơi mình thật thà với chính mình.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu