Không khóc được, Hôm nay là một ngày tồi tệ, Bực bội quá

Đó là những lời mình lặp đi lặp lại trong 3 ngày qua. Chiếc bài thứ ba có lẽ nên là về một chủ đề gì đó thú vị hơn, tệ thay lại vẫn là câu chuyện cũ. Câu chuyện về vòng lặp thi cử của mình. Nhưng lần này mình viết trước kì thi 1 tháng, sau 3 buổi đầu tiên của học phần cuối cùng trong năm học này.

Thời kì này làm mình hoảng hơn bao giờ hết. Mỗi ngày trôi qua, sự hoang mang của mình tỉ lệ thuận với số câu làm sai và số từ vựng mình chưa nhìn thấy bao giờ. Mình không nghe được gì, và cũng không viết được, tệ nhất, mình không dám nói. Trống không. Mình bắt đầu nghĩ đến viễn cảnh thầy cô phải khổ sở ngỡ ngàng chấm bài làm dở tệ của mình. Và tệ hại nhất, mình chẳng nói được gì trong bài thi nói. Mình không sợ trượt, mình không sợ học lại, mình sợ bị chê cười. Mình không chấp nhận được sự kém cỏi của mình. Mình đã tự ném bản thân vào một hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, như mọi lần, để rồi nhận thấy lần nào mình cũng chưa sẵn sàng và xăm xắn cho việc bỏ chạy. Cuộc đời mình quá thảm rồi. Mình chưa từng cố gắng. Mình sợ, và chết chìm trong nỗi sợ của mình. Một lần rồi một lần nữa. Lần này, mình chẳng mong có ai đến cứu mình cả.

Làm gì đấy đi, Minh Anh.

Đăng bởi manhinchan

Là nơi mình thật thà với chính mình.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu